Chọn ngôn ngữ

Thời gian là vàng

Tài nguyên dạy học

Danh ngôn

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Thị Thu Hà)
  • (Phạm Thị Thanh)
  • (Nguyễn Thanh Bình)
  • (Hoàng Nam Trung)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Truyện cười

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Liên kết Website

    Chào mừng quý vị đến với THCS Phan Đình Phùng School Website.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Truyện cười học sinh >

    Hôn Trộm

    Sao mà khó ghê nơi,
    Cô bé lại giận rồi,
    Anh trăm lần xin lỗi,
    Mà Bé vẫn không nguôi.

    Ai bảo đôi môi Bé,
    Như một cánh hoa tươi,
    Lâu lâu lại e thẹn,
    Chúm chím khẽ mỉm cười.

    Ai bảo mái tóc Bé,
    Cứ bồng bềnh như mây,
    Ai bảo đôi má Bé,
    Cứ mơn mởn hây hây.

    Ai kêu Bé duyên dáng,
    Ai kêu Bé dễ thương,
    Để mỗi lần nhìn Bé,
    Anh xao xuyến lạ thường.

    Nên lừa kề tai Bé,
    Nói nhỏ Bé nghe thôi,
    Rồi bờ môi anh đã,
    Hôn lên má Bé rôì.


    Bé cuống cuồng hoảng sợ,
    "Mắc tội đó anh ơi !"
    Rồi quay lưng hờn dỗi,
    Không thèm nói một lời.

    Anh vội vàng năn nỉ,
    "Xin lỗi mà Beé ơi,
    Làm ơn đừng giận mãi,
    Kẻo lại mất vui rồi".

    Để mai anh đưa Bé,
    Đi xin Chúa thứ tha,
    Chúa bao dung chắc chẳng,
    Bắt tội Bé đâu mà.

    Nếu Ngài không tha thứ,
    Cho hai kẻ yêu nhau,
    Thì anh xin thay Bé ,
    Gánh hết tội lên đầu.

    Tại Bé nữa chứ bộ,
    Ai kêu...đẹp làm chi,
    Mê hoặc anh... thương Bé,
    Anh mới liều..,lén "mi".

    Mới lần đầu anh lỡ,
    Bé ơi hãy bỏ qua,
    Thấy Bé giận như thế,
    Anh thiệt...tởn tới già.


    Thôi Bé đừng giận mãi,
    Cười lên cái anh coi,
    Trông mặt Bé bí xị,
    Sao mà xấu quá trời.

    ** ** ** **

    Mắt còn long lanh lệ,
    Nhưng bé đã mỉm cười,
    Ôi chao,mưa vừa tạnh,
    Đất trời lại sáng tươi.

    Tôi thở ra nhẹ nhõm,
    Mém chút hú hồn rồi,
    Cám ơn trời ơn đất,
    Cho bé hết giận tôi.

    Thế nhưng vừa nhìn bé,
    Giời ạ.! Sao tự dưng,
    Trong lòng tôi lại muốn,
    Làm bé giận quá chừng!!!???


    Nhắn tin cho tác giả
    Tiểu Đào Tử @ 08:06 11/03/2010
    Số lượt xem: 377
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến